Ngày xửa ngày xưa, có một con hổ đi kiếm mồi. Nó đến nhà một đôi vợ chồng trẻ nọ đúng vào lúc họ đang ân ái với nhau.
Hổ ta tò mò nấp ở ngoài nghe ngóng xem họ nói chuyện gì rồi mới tính chuyện vào ăn thịt. Trong lúc ái ân, để thử lòng dũng cảm cũng như sự say đắm của chồng, chị vợ hỏi: – Nếu bây giờ có một con hổ vào đây thì anh có sợ không?
Anh chồng đang lúc say mê liền nói: – Sợ cái con cặc!
Chồng lại hỏi vợ: – Thế em có sợ hổ vào đây không?
Chị vợ cũng đang say đắm nên quên hết mọi thứ trên đời, kể cả hổ, liền đáp: – Con cặc còn chả sợ nữa là hổ.
Hổ ta nghe thấy thì vô cùng ngạc nhiên. Nó tự nhủ: “Con cặc là con gì mà ghê gớm hơn cả mình?” Nó định bụng vẫn sẽ vào ăn thịt đôi vợ chồng nọ, nhưng rồi lại chần chừ không dám vào, cuối cùng quyết định bỏ đi để tìm hiểu xem đó là con gì.
Trên đường đi, nó gặp một bà lão. Bà lão nhìn thấy hổ thì sợ hãi vô cùng, toan bỏ chạy nhưng cuống quá nên ngã lăn quay. Hổ tiến lại gần và nói: – Bà đừng sợ. Tôi sẽ không ăn thịt bà nếu bà nói cho tôi biết con cặc là con gì mà đáng sợ hơn cả tôi thế?
Bà lão nhanh trí hiểu ra vấn đề, liền trả lời: – Ối trời ơi, nó gớm ghiếc lắm, đáng sợ hơn ông nhiều!
Rồi bà vén váy lên, chỉ vào “cái ấy” của mình và nói tiếp: – Đây ông xem, nó cắn tôi cách đây 30 năm mà đến nay vết cắn vẫn chưa lành.
Hổ nhìn vào “vết cắn” thấy quả thực đáng sợ. Nó kinh hãi vô cùng, lập tức phóng thật nhanh vào rừng. Thế là “con cặc” đã cứu sống được 3 mạng người.
Mấy năm sau tu luyện trong rừng, uất ức vì không chịu khuất phục, hổ ta quyết đi tìm hiểu ngọn ngành xem vì sao con cặc lại đáng sợ đến thế, hình thù thế nào, ngang dọc ra sao rồi tỷ thí tài cao thấp.
Đi đến đâu hổ cũng hỏi về con cặc, gặp ai nó cũng hỏi. Lần này, hổ ta gặp đúng một bà bầu. Hổ hỏi: – Chị ơi, con cặc là con gì mà ai cũng sợ nó thế?
Chị bầu trả lời: – Con cặc đáng sợ lắm, nó đập tôi làm bụng tôi sưng vù to thế này này, 9 tháng rồi mà vẫn chưa khỏi. Gặp nó thì đừng có mà dây vào!
Hổ nghĩ thầm: “Con này là con gì mà ai cũng sợ nó thế? Nó đánh người ta sưng to như kia quả thật đáng sợ. Phải hỏi xem nó trông như thế nào để lần sau biết mặt mà tránh.”
Chị bầu nói tiếp: – Đầu nó trọc lốc, dưới cằm lông lá xồm xoàm, có một cái miệng hay nhổ nước bọt, trông đáng sợ lắm!
Thế là hổ ta khoái trí vì đã biết được con cặc trông như thế nào, vui vẻ phấn khởi quay về rừng. Trên đường về, hổ gặp một ông sư trọc đầu, cằm có râu xồm xoàm. Thấy hình dáng rất giống con cặc như chị bầu miêu tả, hổ ta liền quỳ xuống, chắp tay vái, giọng mếu máo xin: – Con xin lỗi con cặc! Con cặc tha lỗi cho con! Từ nay trở đi con không xuống núi ăn thịt người nữa ạ! Con xin lỗi con cặc ạ!
Sư ông thấy vậy tức điên người, vừa chắp tay niệm “A di đà Phật”, vừa chửi thầm: “Mẹ con chó này, mày chửi tao à?”. Ông liền rút cái bật lửa Zippo trong túi ra định thiêu sống hổ.
Hổ may mắn thoát chết, vắt chân lên cổ chạy thẳng vào rừng, từ đó không dám bén mảng lại gần con người nữa. Cho đến nay, trên da hổ vẫn còn vệt cháy đen vệt vàng từ lần cháy năm đó.

